Lời bài hát Lê Bảo Bình Nơi vực nơi trời (Ballad) mở ra một không gian âm nhạc đầy trăn trở về sự cách biệt trong tình yêu, nơi những tổn thương được kể lại bằng giọng hát đầy sức hút. Bản nhạc trẻ này nhanh chóng trở thành một bản hit được săn đón nhờ giai điệu sâu lắng, lột tả trọn vẹn tâm trạng của một người đứng giữa ranh giới của sự hạnh phúc và khổ đau. Qua bàn tay nhào nặn của nhạc sĩ tài năng, tác phẩm mang đến những ca từ thấm thía về một mối tình đầy ngang trái, khiến bất cứ khán giả nào cũng phải bồi hồi khi thưởng thức MV và cảm nhận nỗi lòng da diết của người đàn ông khi yêu.

Lời Bài Hát Lê Bảo Bình Nơi Vực Nơi Trời (ballad)
Khi tương lai mơ hồ, hồ, hồ, hồ, hồKhi tương lai mơ hồ đầy ô trốngCòn người ta địa vị thành côngĐón đưa em bằng cả thế giới là ước mơ bao ngườiChập chững bước vào đời, không em anh chơi vơiNiềm tin gãy đôi, kí ức xưa toàn lừa dối
Em đã đang lắng, lắng nghe tiếng đờiCòn anh lắng lời tin em lỡ thôiYêu sao lại đong đếm, bỏ ngỏ đắn đoRồi chạy theo ai đó, em có biết anh lo?
Đến bây giờ ta đã nơi vực, nơi trờiVì đang chìm đắm ai rồi, em đâu nhẫn đợiĐừng theo sau phiền em với, anh ơi hết rồiEm nói ngắt lời, lạnh lùng đầu môi(Khi tương lai mơ hồ)(Khi tương lai mơ hồ)
Thực tại ta khác nhau, chuyện mình đã chấm hếtLụi tàn lời hứa đầu, cay nhói trong lòng đauXưa ta chỉ ước ao, bên nhau chẳng giông bãoCòn giờ thì như nào, mình anh phải làm sao?
Khi tương lai mơ(Khi tương lai mơ)Khi tương lai mơ(Khi tương lai mơ)
Khi tương lai mơ hồ, hồ, hồ, hồ, hồKhi tương lai mơ hồ đầy ô trốngCòn người ta địa vị thành côngĐón đưa em bằng cả thế giới là ước mơ bao ngườiChập chững bước vào đời, không em anh chơi vơiNiềm tin gãy đôi, kí ức xưa toàn lừa dối
Em đã đang lắng, lắng nghe tiếng đờiCòn anh lắng lời tin em lỡ thôiYêu sao lại đong đếm, bỏ ngỏ đắn đoRồi chạy theo ai đó, em có biết anh lo?
Đến bây giờ ta đã nơi vực, nơi trờiVì đang chìm đắm ai rồi, em đâu nhẫn đợiĐừng theo sau phiền em với, anh ơi hết rồiEm nói ngắt lời, lạnh lùng đầu môi
MV Bài Hát Lê Bảo Bình Nơi Vực Nơi Trời (ballad)
Hợp Âm Bài Hát Lê Bảo Bình Nơi Vực Nơi Trời (ballad)
Lụi tàn lời hứa [Am] đầu cay nhói trong lòng [Dm] đau
Xưa ta chỉ ước [Bb] ao bên nhau chẳng giông [C] bão
Còn giờ thì như [Am] nào mình anh phải làm [Dm] sao.
Khi tương lai mơ [Bb] hồ đầy ô trống
Còn người ta [C] địa vị thành công
Đón đưa em [Am] bằng cả thế giới
Là ước [Dm] mơ bao người.
Chập chững bước vào [Bb] đời
Không em anh chơi [C] vơi
Niềm tin gãy [Am] đôi
Ký ức xưa toàn lừa [Dm] dối.
Em đã đang lắng [Bb] lắng nghe tiếng [C] đời
Còn anh lắng [{Am] lời tin em lỡ [Dm] thôi
Yêu sao lại đong [Bb] đếm bỏ ngỏ đắn [C] đo
Rồi chạy theo ai [Am] đó em có biết anh [Dm] lo.
Đến bây giờ ta [Bb] đã nơi vực nơi [C] trời
Vì đang chìm đắm ai [Am] rồi em đâu nhẫn [Dm] đợi
Đừng theo sau phiền em [Bb] với anh ơi hết [C] rồi
Em nói ngắt [Am] lời lạnh lùng đầu [Dm] môi.


